Julian Robertson – Con Hổ của Phố Wall

Julian Robertson sinh năm 1933 tại Salisbury, North Carolina
Công ty:
Kidder Peabody
Webster Management Corporation
Tiger Management Group (TMG)
Điểm nổi bật:
Robertson được ghi nhận có những thành tích xuất sắc liên quan đến các quỹ phòng hộ trong thập niên 1980-1990. Theo báo cáo, tỷ suất lợi nhuận kép của các nhà đầu tư vào quỹ này đạt tới 32%. Trong những năm hoạt động, ông được xem là “Phù thủy của phố Wall”. Quỹ phòng hộ của ông, Tiger Management, đã trở thành quỹ lớn nhất thế giới và đạt quy mô trên 23 tỷ USD.

Julian Robertson

Hồ sơ cá nhân:
Robertson tốt nghiệp đại học North Carolina ngành quản trị kinh doanh năm 1955. Sauk hi phục vụ trong Hải quân, năm 1957 ông gia nhập Kidder, Peabody&Co. Ở New York, sau 20 năm cống hiến, ông đã trở thành một trong những nhà môi giới chứng khoán xuất sắc nhất công ty. Sau đó, ông trở thành người đứng đầu của công ty Webster Management – một công ty con chuyên quản lý tài chính của Kidder Peabody.
Vào năm 1980, ông thành lập công ty quỹ đầu tư/phòng hộ – Tiger Management và bắt đầu sự nghiệp của riêng mình. Sau nhiều năm đầu tư thành công, số vốn đầu tư của công ty đã tăng từ 8 triệu USD năm 1980 lên 7,2 tỷ USD năm 1996. Trong suốt giai đoạn sau đó, Robertson đã thống trị các quỹ phòng hộ trên toàn thế giới. Ở thời kỳ đỉnh cao, không một ai có thể vượt qua ông về sự nhạy bén trong lựa chọn cổ phiếu. Nhiều nhà đầu tư, với số vốn ban đầu tối thiểu là 5 triệu USD, đã đầu tư vào quỹ phòng hộ của ông.
Tuy nhiên, cuối những năm 1990, Robertson đã phải chịu lỗ trong cơn sốt cổ phiếu công nghệ, TMG funds đã lỡ mất cơ hội kiếm được khoản lợi nhuận khổng lồ từ ngành này trong khi né tránh việc đầu tư mà ông cho là “không hợp lý”. Và quỹ Tiger đã sụp đổ dần từ năm 1998 đến năm 2000, khi tất cả các quỹ con sụp đổ, và tài sản quản lý thì giảm từ mức 23 tỷ USD xuống còn 6 tỷ USD.
Việc lựa chọn cổ phiếu bất hợp lý cùng những thương vụ lớn trên thị trường đầy rủi ro được cho là nguyên nhân dẫn đến sự thất bại của Robertson. Tuy nhiên, nhiều nhà quan sát khách quan cho rằng sự ra đi của đội ngũ quản lý cấp cao của TMG cũng như phong cách lãnh đạo chuyên quyền, độc đoán và tính tình khó chịu của Robertson mới là nguyên nhân chính dẫn đến sự thất bại này.
Robertson rút khỏi việc điều hành các quỹ phòng hộ trong khi vẫn đang tiếp tục quản lý việc đầu tư của riêng mình. Ông rất tích cực tham gia các hoạt động từ thiện và ủng hộ, hỗ trợ giải quyết các vấn đề
Phong cách đầu tư
Thực sự mà nói, có rất ít nhà đầu tư có thể đi theo xu hướng đầu tư của Robertson, nó mang tính cá nhân quá cao. Ở TMG, Robertson chỉ lấy thông tin từ các nhà phân tích của quỹ và hoàn toàn tự mình đưa ra tất cả các quyết định đầu tư.
Robertson là một nhà đầu tư ở quy mô lớn, và ông vẫn thường chèo lái được cả những xu thế trên phạm vi toàn cầu. Ông không ủng hộ phân tích cơ bản, đây cũng có thể là một điểm mà dẫn đến hiệu quả đầu tư nghèo nàn của quỹ Tiger năm 2000.
Thật khó để diễn tả phong cách đầu tư của Robertson, đó có thể coi là sự kết hợp của “những ý tưởng nhạy bén, dựa trên những nghiên cứu thấu đầu, và sau đó là những thương vụ đầu tư lớn”. Đó không hẳn là một phong cách đầu tư thực tế có thể áp dụng rộng rãi cho cộng đồng đầu tư.
Phong cách đầu tư chuyên quyền đã giúp ích cho Robertson trong một thời gian, nhưng đến cuối cùng, thì quan điểm đó được coi là bất hợp lý – một trường hợp hiếm gặp trong giới đầu tư của các quỹ tương hỗ.
Tác phẩm:
“Julian Robertson: A Tiger in the Land Of Bulls And Bears” được viết bởi A.strackman năm 2004
Trích dẫn:
“Nhiệm vụ của chúng ta là phải tìm ra 200 công ty tốt nhất trên thế giới, đầu tư vào chúng, và tìm ra 200 công ty tệ nhất trên thế giới để bán khống nó. Nếu 200 công ty tốt nhất kia không hoạt động tốt hơn 200 công ty tồi nhất, thì bạn nên tìm việc khác đi thôi”.
“Một khi Robertson bị thuyết phục là ông ta đúng, ông ta sẽ đánh cược cả gia sản của mình” –
“Hãy lắng nghe một câu chuyện cổ phiếu, phân tích kỹ lưỡng và quyết định mua thật táo bạo nếu điều đó là đúng”

Nguồn : Pif

TIN LIÊN QUAN